Abum, Kinh tế

Thứ Bảy, 28 tháng 4, 2012


NHỚ MẸ!
Khi mặt trời đang lặn 
Vào buổi chiều Thanh Minh
Ngày mười bốn tháng ba
Một hung tin đưa tới
Mẹ mất rồi em ơi!
Tim tôi như nghẹn lại
Nước mắt tràn bờ mi
          +++
 Mẹ tôi! Là góa phụ
Khi tuổi còn đang xuân.
Mẹ giành cả cuộc đời
Thờ chồng và nuôi con.
Ba con trai của mẹ
Làm dạng rỡ tổ tiên
Các cháu nội của bà
Đang trưởng thành tất cả
              
            +++
Luật trời là sinh tử
Con đã hiểu từ lâu
Tám mươi năm tuổi Mẹ
Cũng là thượng thọ rồi
Con vẫn mong còn Mẹ
Để con được ôm Người
Mỗi lần về bên Mẹ
               +++
Nay Mẹ đã qui tiên
Lòng con còn trĩu nặng
Con thấy mình còn lỗi
Chưa trả được công Người
Công dưỡng dục sanh thành
 Của Mẹ giành cho con
Năm mươi năm có lẻ
                 +++
Hôm nay mùng tám tháng tư
Ngày đảnh sanh Đức Phật
Khánh thành “Nhà” của Mẹ
Bên cạnh  “Nhà” bà Ngoại
Nơi Mẹ “nghỉ” ngàn thu
Út hứa với mẹ rằng
Trọn đời này nhớ Mẹ!

Con trai út của Mẹ. Thạc sỹ. Trần Ngọc Hạnh
Viết ngày Phật Đản 08/4/Năm Mậu Thìn (28/4/2012)
     



Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét