Mẹ tôi giữ lại
cằn khô
Bao nhiêu tinh túy bấy giờ cho con,
Xa xăm mắt mẹ hoàng hôn
Buồn vui gồng gánh hao mòn đôi vai.
Con đi biển rộng núi dàiBao nhiêu tinh túy bấy giờ cho con,
Xa xăm mắt mẹ hoàng hôn
Buồn vui gồng gánh hao mòn đôi vai.
Nửa khuya trăn trở mơ hoài mẹ quê:
Ngọn đa sáo sậu đi về
Ve reo vàng lúa chân đê nắng hè.
Bát cơm độn bắp, muối mè
Rau rền, bầu, bí, canh chua, cải, cần...
Khoai lang nóng hổi nướng ròn
Mưa phùn rả rích bếp đun khói mù.
Chiều đông lạnh cóng gió lùa
Bờ tre bẻ củi, bắt cua ngoài đồng.
Con no cơm trắng ấm lòng
Mẹ cười rạng rỡ... sáng trăng sân chùa.
Chiều nay mẹ nhắc tên cha
Mắt rưng rưng lệ trắng ngà mưa ngâu.
Dù tôi tóc đã đổi mầu
Vẫn là con nít trong đầu mẹ tôi.
Lỡ mai mẹ có về trời
Chẳng gì thay được mẹ ơi… tháng ngày.
Trần Đỗ Liêm, Tháng 10/2011


Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét